Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Thơ Tình Chùm 1



Image result for thiếu nữ 





Lầm Lỡ

Lầm lỡ cho nên chuyện đã rồi
Trái tim yêu dấu cuả lòng tôi
Bao nhiêu năm tháng hằng mong đợi
Em vẫn nhởn nhơ lạc cuối trời


Ai biết đời tôi có tủi sầu
Trách người thục nữ hiểu chưa ra
Trời cao chẳng được như tâm nguyện
Trăng khuyết mây tàn em ở đâu ?...

Ai nhớ bên ai một buổi nào
Ven đê chiều tỏ với trăng sao
Về nhà lại kể ngay cho mẹ
Mang vết thương lòng bao xót xa...

Từ đó trở đi tôi lặng câm
Mặc người thiên hạ khéo tay hơn
Mong sao duyên phận như thiên ý
Tôi chúc cho em được vẹn tròn

Chứng giám cho con ở thế trần
Suối vàng thác gửi tấm lòng son
Nào ngờ duyên phận nơi dương thế
Hoa bước lên thuyền dạ héo hon

Kẻ muốn được yêu chẳng được đâu
Lạnh lùng như thể áng mây thu
Hững hờ cho đến già năm tháng
Rồi lại tìm nhau đoá mộng đầu...

Tôi biết làm sao được hở trời
Cái thời ân ái lỡ buồn trôi
Hương hoa gửi gắm cho người khác
Tôi phải ra đi luống ngậm ngùi

Nay đã phong sương dạn mái đầu
Ngẩn ngơ nuối tiếc tấm tình xưa
Thương em bóng lẻ hồn cô quạnh
Vỗ gối năm canh hận má đào

Tôi đã lang thang khắp bốn phương
Đời trai lãng tử kiếp phong sương
Trùng dương khổ ải say màu sóng
Tôi vẫn thương em một tấm lòng

21.1. 2009 Lu Hà


Nấm Mồ Hoang

Nhớ xưa tức tưởi sôi dầu
Tình tôi đã chết bạc màu giai nhân
Hay rằng năm tháng héo tàn
Xới tung nghiã điạ trần gian u sầu
Hồn ma tê tái từ lâu
Lòng tôi tan nát ngàn thu lá vàng
Vì sao duyên sự lỡ làng
Kiếp này tủi nhục vấn vương làm gì?
Hận đeo vào sổ luân hồi
Ngán đời ta phải gặp người bán tơ
Đẹp gì một sợi chỉ thưà
Xe nhầm nguyệt lão gán vào tình ta
Thế nhân bạc bẽo ai ngờ
Năm canh rầu rĩ cấu cào tâm can
Hoang vu biển cả vô thần
Thuyền tình tan nát hoa tàn kém vui
Khi em thấu hiểu sự đời
Thì anh cao chạy xa bay mất rồi
Bẽ bàng giọt lệ đầy vơi
Võ vàng ngơ ngác còn nhồi phấn son
Bao thu lá uá cao dần
Trắng trong chẳng giữ lưã lần đời hoa
Rượu tàn lạc nẻo đường xa
Ê chề quay lại tình ta lỡ rồi
Đại bàng vùng vẫy biển khơi
Nghe như trận gió đến rồi lại đi...!

30. 6. 2009 Lu Hà


Sầu Buông Năm Tháng
Hoạ theo theo thơ Hàn Thiên Lương


Khắc khoải chiều thưong con Cuốc sầu
Trần gian muôn ngả biết về đâu
Lang thang trong cõi trời vô định
Tìm lại hồn xưa lỡ trái cầu...

Vẫn biết rằng em khóc nhớ buồn
Bao nhiêu kỷ niệm với yêu thương
Ái hà bể khổ ra nông nỗi
Như đám sương mờ tan khói vương

Oán trách làm chi hận tủi lòng
Thuyền ai theo lái nước xuôi dòng
Buồm dơ theo sóng đời tan vỡ
Lạnh lẽo trăng tàn khi gió đông

Nhẹ gánh sầu đong anh vẫn đây
Đời trai lãng tử tháng năm đầy
Giang hồ quen thói đời cung kiếm
Giận nưả đời người thương ngắm mây

Truyện cũ lâu rồi thương cánh hoa
Giã từ biền biệt tuổi già mau
Suối xưa liễu rủ giờ trắng xoá
Bèo bọt trôi qua lá vướng cầu

Em có thương đau giọt lệ sầu
Xót đời như thể biển thành dâu
Buồn chi cho héo tàn hoa lá
Hẹn lại muà sau trái chín đầu....

 21.5.2009 Lu Hà


Chẳng Tàn Phai
Hoạ theo thơ Hàn Thiên Lương

Quốc sắc thiên hương bậc mỹ nhân
Làm sao tránh khỏi lụy phong trần
Ái tình bể khổ thương đau lắm
Ai trót gieo vầng mây sắc vân?...

Ta đã thầm yêu bao nhớ nhung
Hào quang toé lưả buổi chiều hoang
Thiên đình sét đánh còn lưu lại
Ngẩn mặt trông mây trận gió tàn...

Rượu đã say tình cơn sóng lòng
Năm canh trằn trọc ngóng chờ mong
Lão Trang hoá bướm còn chưa tỉnh
Hư hư thực thực cõi muôn trùng

Yêu đoá hoa lòng bao giờ phai?
Dù cho cách trở vết thương gai
Đâm cho toạc máu tim hồng thắm
Mộng tưởng trong lòng thêm thấm cay...

Hoa ở trong ta nở mãi hoài
Gió hoà mưa thuận chẳng phôi phai
Mắt biếc khát khao nhìn thấy cả
Tình yêu tâm thức vẫn mê say

 21.5.09 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét